Được dặn kiêng mà không ai giải thích: hỏi lại thế nào cho phải phép
“Đừng làm thế.” “Kiêng đấy.” “Không được, xưa nay nhà mình không ai làm vậy.”
Người trẻ trong nhà nghe những câu này khá thường, và thường là nghe mà không kèm lý do. Hỏi lại thì dễ bị coi là cãi; không hỏi thì làm theo mà không biết mình đang làm theo cái gì — rồi tới lượt mình dặn con cháu cũng bằng đúng một câu cụt như vậy.
Bài này gom lại cách hỏi sao cho vừa biết được điều mình muốn biết vừa không làm người lớn thấy bị vặn vẹo.
Vì sao người lớn hay không giải thích
Ba lý do, và không lý do nào là người lớn cố giấu.
Họ cũng không được giải thích. Rất nhiều điều kiêng được truyền xuống ở dạng câu ngắn, qua vài đời thì phần lý do rụng mất, chỉ còn phần cấm. Người dặn bạn hôm nay cũng chỉ nhận được đúng chừng đó.
Lý do gốc không còn khớp với đời sống bây giờ. Một điều kiêng sinh ra trong hoàn cảnh không có tủ lạnh, không có điện, nhà tranh vách đất — giải thích ra thì chính người giải thích thấy khó nói.
Họ sợ. Với một số điều, nói ra lý do bị coi là không hay, đặc biệt những điều liên quan tới tang ma hoặc bệnh tật. Im lặng lúc đó là một cách tránh chứ không phải một cách giấu.
Biết ba lý do này thì cách hỏi tự nhiên đổi: hỏi để cùng tìm hiểu, chứ không hỏi để đòi người kia chứng minh.
Câu hỏi nên dùng, và câu hỏi nên tránh
Cùng một ý mà cách đặt câu thay đổi hẳn không khí.
Nên hỏi: “Cái này nhà mình kiêng từ đời nào ạ?” — hỏi về lịch sử chứ không hỏi về tính đúng sai, và người lớn thường thích kể chuyện cũ.
“Hồi xưa ông bà kiêng thế là vì sao ạ, con hỏi để sau này còn biết mà dặn lại.” — đặt mình vào vai người tiếp nối. Đây là câu hiệu quả nhất trong cả bài.
“Nếu không làm được thế thì có cách nào thay không ạ?” — chuyển từ tranh luận sang tìm giải pháp.
Nên tránh: “Có cơ sở gì không ạ?” và “Bây giờ ai còn làm thế nữa?” — cả hai đều nghe như đang đánh giá, dù bạn không định vậy. Và “Trên mạng người ta bảo…” thì gần như chắc chắn làm cuộc nói chuyện đóng lại.
Ba nhóm để tự phân loại sau khi nghe
Nghe xong, tự xếp điều đó vào một trong ba nhóm — việc này làm trong đầu, không cần nói ra:
Nhóm thật ra là an toàn. Nhiều điều kiêng là kiến thức an toàn được gói vào hình thức cấm đoán: kiêng ăn thứ này vào mùa nọ thật ra là chuyện thực phẩm dễ hỏng; kiêng làm việc kia lúc tối thật ra là chuyện thiếu ánh sáng. Nhóm này đáng giữ, và giữ vì lý do của nó.
Nhóm là phép ứng xử. Kiêng nói điều này trước mặt người nọ, kiêng làm việc kia trong dịp đó — bản chất là giữ ý với người khác. Nhóm này cũng đáng giữ, vì nó liên quan tới cảm giác của người đang sống.
Nhóm thuần quan niệm. Không có lý do vật chất nào, nhưng người trong nhà tin. Nhóm này thì quyết định không nằm ở chỗ nó đúng hay sai, mà ở chỗ làm theo có tốn gì không và có ai buồn nếu mình không làm theo.
Khi bạn không định làm theo
Chuyện này sẽ xảy ra, và cách xử quyết định không khí trong nhà nhiều năm sau đó.
Mấy điều đáng nhớ:
Không tuyên bố. Không cần một buổi nói rõ quan điểm. Phần lớn chuyện kiêng kỵ trôi qua êm khi người ta lặng lẽ làm theo cách mình thấy hợp.
Tách nơi. Trong nhà mình thì làm theo ý mình; về nhà bố mẹ thì làm theo nếp của nhà đó. Đây không phải là giả dối — đó là phép lịch sự trong nhà người khác, giống như mình cởi giày khi bước vào nơi người ta có nếp cởi giày.
Không lôi kéo người khác trong nhà. Nhất là không lôi kéo trẻ con làm đồng minh trong chuyện này.
Nếu bị hỏi thì trả lời thật mà nhẹ. “Con biết nhà mình kiêng, con cũng không thấy phiền gì, chỉ là lần này hoàn cảnh nó vậy” — vừa thật vừa không mở ra một cuộc tranh luận.
Khi điều kiêng gây khó thật sự
Khác hẳn với chuyện bất tiện nhỏ. Có lúc một điều kiêng đụng vào việc quan trọng: lịch chữa bệnh, ngày nhập học, ngày ký hợp đồng, chuyến đi không dời được.
Lúc đó nên nói thẳng, và nói theo trình tự: nêu việc phải làm trước, nêu vì sao không dời được, rồi hỏi xem có cách nào làm cho phải phép mà vẫn giữ được việc.
Phần lớn người lớn sẽ tìm cách cùng bạn, vì hầu hết các nếp trong nhà đều có đường xoay — làm trước, làm sau, làm một phần, hoặc làm ở nơi khác. Điều làm họ phản ứng mạnh thường là cảm giác con cháu coi nhẹ, chứ không phải bản thân việc bạn làm.
Riêng chuyện sức khoẻ thì có một ranh giới không được nhường: lịch khám chữa bệnh do bác sĩ hoặc người có chuyên môn y tế quyết. Một điều kiêng không bao giờ nên trở thành lý do hoãn việc đi khám, và đây là chỗ nên nói rõ ngay từ đầu chứ không thương lượng dần.
Ghi lại những gì nghe được
Một việc nhỏ mà giá trị lớn dần theo năm tháng: ghi lại. Điều kiêng đó là gì, ai kể, kể vào dịp nào, lý do họ nói là gì.
Hai cái lợi. Thứ nhất, vài chục năm sau bạn là người lớn trong nhà và bạn sẽ có cái để trả lời, thay vì lặp lại đúng một câu cụt mà bạn từng nghe. Thứ hai, ghi ra rồi đọc lại sẽ thấy nhiều điều trong đó thuộc nhóm an toàn hoặc nhóm ứng xử — và những điều đó đáng giữ thật, không phải giữ vì nể.
Cũng nên ghi cả những gì người lớn không nhớ. Câu “ông cũng không biết nữa, thấy các cụ làm thì làm theo” là một câu trả lời thật thà và đáng ghi y như mọi câu khác.
Khi chính bạn là người dặn
Tới lượt mình, có một việc rẻ mà đổi hẳn chuyện: dặn kèm lý do, kể cả khi lý do là “nhà mình xưa nay vẫn vậy”.
Câu đó nghe mỏng nhưng thật ra đủ dùng, vì nó trung thực và nó không đóng cửa. Người nghe biết đây là nếp nhà chứ không phải một quy luật, và biết rằng hỏi thêm thì không bị coi là cãi.
So với một câu cấm trống không, nó khác nhau đúng ở chỗ: một câu để người ta làm theo, một câu để người ta hiểu rồi làm theo. Và chỉ cái thứ hai mới truyền được xuống đời sau mà không rụng mất phần lý do.
Ba điều gọn lại
Một, người lớn không giải thích thường vì chính họ cũng không được giải thích — nên hỏi để cùng tìm hiểu, đừng hỏi để đòi chứng minh.
Hai, câu hỏi hiệu quả nhất là “con hỏi để sau này còn biết mà dặn lại”; câu nên tránh nhất là “có cơ sở gì không ạ” và “trên mạng người ta bảo”.
Ba, riêng lịch khám chữa bệnh thì không thương lượng — điều đó do bác sĩ hoặc người có chuyên môn y tế quyết, và nên nói rõ ngay từ đầu.